Lời Đại sư Hám Sơm dạy Đặng Ti Trực
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ hai, 28 Tháng ba 2011 14:06
- Viết bởi chanhdao
Ni sư Hạnh Huệ dịch
Phật Tổ ra đời thuyết pháp Bát-nhã, dạy người tu hành phải lấy Bát-nhã làm gốc, Bát-nhã là tiếng Phạn, nghĩa là trí tuệ. Trí tuệ này là Phật tánh sẵn có của chúng ta. Còn gọi là tự tâm, tự tánh. Thể này xưa nay không mờ nên nói Quang minh, xưa nay rộng lớn bao dung nên nói là Hư không, xưa nay không vọng nên nói Nhất chân, xưa nay không động không biến nên nói Chân như, Như như, xưa nay viên mãn không đâu chẳng chiếu nên nói Viên giác, xưa nay tịch diệt nên nói Niết-bàn.
Ẩn Sĩ và Những Cơn Mưa
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ năm, 24 Tháng ba 2011 13:10
- Viết bởi chanhdao
Ni sư Như Đức
Thành phố đã vào mưa.
Trời đất trở nên dịu dàng khi có mây có gió. Cây lá bên đường tươi tỉnh, rũ sạch bụi nhớt và khói xe. Không gian như rộng hơn, hoang dã hơn khi nhìn qua những đợt mưa trắng xóa. Mưa tạo nhiều cảm hứng cho thơ văn, cho âm nhạc.
Chuyện Tỉ kheo Thiện Tinh
- Chi tiết
- Được đăng ngày Chủ Nhật, 13 Tháng ba 2011 13:35
- Viết bởi chanhdao
Chân Hiền Tâm
Lúc đức Phật còn ở thành Vương Xá, Tỉ kheo Thiện Tinh làm thị giả.
Đầu hôm, đức Phật thuyết pháp cho trời Đế Thích nghe. Theo lệ, thị giả không được đi nghỉ trước thầy. Vì Phật ngồi lâu nên Thiện Tinh sinh niệm ác, bạch Phật rằng:
- Xin thầy hãy vào thiền thất mau, quỉ Bạt câu la đến kia kìa.
Đại sư Hám Sơn dạy Chu Sướng Nhụ
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ Sáu, 18 Tháng ba 2011 13:43
- Viết bởi chanhdao
Bản dịch của Ni sư Hạnh Huệ
Chu Tử thỉnh ích về tông chỉ pháp tướng.
Lão nhân nhân đây nêu bài tụng Thức Trí của Lục Tổ:
Đại viên cảnh trí, tánh thanh tịnh
Bình đẳng tánh trí, tâm không bịnh
Diệu quan sát trí, thấy không công
Thành sở tác trí đồng Viên cảnh
Năm, tám, sáu, bảy chuyển quả nhân
TÔI, MỌI NGƯỜI VÀ ĐỨC PHẬT
- Chi tiết
- Được đăng ngày Thứ hai, 07 Tháng ba 2011 14:22
- Viết bởi chanhdao
Hạnh Nguyên
Tôi, một phàm phu khoác y vàng đang học đòi theo Phật.
Mọi người, những con người với trú xứ riêng biệt, khoác chiếc áo ngã và ngã sở không giống nhau. Tất cả cùng quảy một mớ kỳ cục rất riêng trong hành trang của mình, đang tìm đến Phật.
Đức Phật, một con người “Sanh đã tận, phạm hạnh đã lập, việc làm đã xong, không còn trở lại thân sau nữa”, đang mỉm cười!


































































