Truyện Pháp Cú
Thứ hai, 06 Tháng 9 2010 12:22
Dầu sống một trăm năm… Do chuyện Sa-di Saṁkicca, Thế Tôn đã dạy câu trên khi ngụ tại Kỳ Viên. Có ba mươi vị vọng tộc sống ở Xá-vệ nghe Phật thuyết pháp, quy phục và đi tu. Sau năm năm làm tròn bổn phận, họ đến gặp Phật nghe dạy về pháp học và pháp thiền. Vì lớn tuổi mới xuất gia, họ không thể theo nổi pháp học, mà muốn tu tập thiền quán, và được Phật giao đề mục thiền quán hướng đến quả vị A-la-hán, họ xin vào rừng ẩn tu. Phật biết trước họ sẽ bị nguy hiểm vì một người ăn thịt vụn, nhưng nếu có Sa-di Saṁkicca đi theo thì sẽ được an ổn, và đạt đến cứu cánh của đời tu.
Lần cập nhật cuối ( Thứ hai, 06 Tháng 9 2010 12:23 )
Đọc tiếp...
Thứ tư, 01 Tháng 9 2010 12:59
Thường tôn trọng, kính lễ… Phật dạy câu này khi ngụ tại Arađđakuṭikā gần Dīghalambika, liên quan đến chàng trai Dighāyu. Có hai Bà-la-môn sống ở thành Dīghalambika, tu theo ngoại đạo và khổ hạnh suốt bốn mươi tám năm. Một người sợ giòng giống bị diệt vong nên hoàn tục. Ông bán công đức của mình cho người khác, và với một trăm trâu bò, một trăm đồng, cưới vợ sống đời gia chủ. Chẳng bao lâu ông được mụn con trai. Tu sĩ kia, bạn cũ của ông, đi nơi khác, một hôm trở về thăm. Họ chào mừng lẫn nhau.
Lần cập nhật cuối ( Thứ tư, 01 Tháng 9 2010 13:00 )
Đọc tiếp...
Thứ sáu, 27 Tháng 8 2010 13:34
Suốt năm, cúng tế vật… Đó là câu Phật dạy tại Trúc Lâm, liên quan đến bạn của Trưởng lão Xá-lợi-phất. Trưởng lão cũng đến hỏi bạn mình như đối với chú và cháu của mình trước đây. Việc thiện của anh bạn từng làm là mổ vật tế lễ để được sanh thiên. Ngài cũng khuyên và dẫn bạn đến gặp Phật, thưa thỉnh và được chỉ dạy như sau:
Lần cập nhật cuối ( Thứ sáu, 27 Tháng 8 2010 13:40 )
Đọc tiếp...
Thứ tư, 18 Tháng 8 2010 12:57
Dầu trải một trăm năm… Khi ngụ tại Trúc Lâm, Phật đã dạy câu trên vì chuyện cháu của Trưởng lão Xá-lợi-phất. Trưởng lão cũng đến người cháu hỏi thăm có từng làm việc thiện không. Hằng tháng anh ta giết một con thú để tế lửa, vì tin rằng sẽ được lên cõi Phạm thiên như thầy anh ta bảo. Trưởng lão cũng khuyên anh đến gặp và thỉnh Phật dạy cho. Phật thuyết như sau:
Lần cập nhật cuối ( Thứ tư, 18 Tháng 8 2010 12:58 )
Đọc tiếp...
Thứ năm, 12 Tháng 8 2010 13:20
Tháng tháng bỏ ngàn vàng… Thế Tôn dạy câu này khi ngụ tại Trúc Lâm, liên quan đến chú của Xá-lợi-phất. Một hôm Trưởng lão Xá-lợi-phất đến thăm chú, Ngài hỏi: - Bà-la-môn, ông có bao giờ làm việc thiện chưa? Ông chú đáp: - Dạ có, thưa Tôn giả! Mỗi tháng tôi cúng một ngàn đồng.
Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 12 Tháng 8 2010 13:21 )
Đọc tiếp...
Thứ năm, 05 Tháng 8 2010 14:14
Tự thắng tốt đẹp hơn… Câu này Phật dạy khi ngụ tại Kỳ Viên, liên quan đến một Bà-la-môn đã hỏi về được và mất. Một Bà-la-môn, thắc mắc chắc là Thế Tôn chỉ biết có được chứ không biết mất. Và ông ta đi hỏi Phật, được Phật trả lời: - Bà-la-môn! Ta biết cả hai được và mất. - Vậy thì xin Ngài nói cho con về mất.
Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 05 Tháng 8 2010 14:16 )
Đọc tiếp...
Thứ sáu, 30 Tháng 7 2010 13:36
Dầu nói trăm câu kệ… Phật dạy câu này tại Kỳ Viên, liên quan đến Kuṇḍalakesī. Một thương gia giàu có tại Vương Xá, có duy nhất một cô con gái mười sáu tuổi tuyệt đẹp và khả ái. Cha mẹ cho cô ở trên tầng chót tòa lâu đài bảy tầng, trong một phòng lộng lẫy, với một nàng hầu.
Lần cập nhật cuối ( Thứ sáu, 30 Tháng 7 2010 13:40 )
Đọc tiếp...
Thứ hai, 26 Tháng 7 2010 12:48
Dầu nói ngàn câu kệ… Câu này Thế Tôn đã dạy khi ngụ tại Kỳ Viên, liên quan đến Trưởng lão Bāhiya Dārucīriya. Một nhóm người ra biển, không may thuyền bị thủng. Ai cũng làm mồi cho cá, trừ một người vớ được miếng ván, cố hết sức lội vào bờ, gần cảng Suppāraka. Mất hết y phục, ông quấn vỏ cây quanh mình, luôn cả nhánh non, và được một gia chủ cho một mảnh sành, ông đến cảng Suppāraka. Người ta cho ông xúp, cháo và các món ăn khác.
Lần cập nhật cuối ( Thứ hai, 26 Tháng 7 2010 12:51 )
Đọc tiếp...
Thứ ba, 20 Tháng 7 2010 13:17
Dù nói năng ngàn lời… Thế Tôn đã dạy câu trên tại Trúc Lâm, về chuyện tên đao phủ răng đồng. Một bọn bốn trăm chín mươi chín tên cướp sống bằng nghề cướp bóc các thôn làng và những nghề bạo động khác. Bấy giờ, có một gã răng màu đồng, da ngâm đen, mình đầy sẹo, đến xin nhập bọn với chúng. Chúa đảng nhìn gã thấy tánh tình tàn bạo quá đỗi, có thể ăn thịt mẹ và uống máu cha, nên từ chối. Dù thế gã vẫn tìm cách nịnh để mua chuộc cảûm tình một lâu la hầu cận, kết quả gã được thâu nhận.
Đọc tiếp...
Thứ sáu, 16 Tháng 7 2010 14:26
Khả ái thay núi rừng… Câu này Thế Tôn dạy ở Kỳ Viên, liên quan đến một phụ nữ. Một Tỳ-kheo nọ nhận đề mục thiền quán nơi Thế Tôn, ôm bình bát lên đường khất thực. Ngài đi vào một lạc viên đổ nát để hành thiền. Lúc bấy giờ có một kỹ nữ hẹn hò với một người đàn ông. Chờ mãi không gặp, thất vọng nàng đi lang thang và cũng đến lạc viên. Ngó quanh quất không thấy ai ngoài một Tỳ-kheo đang ngồi kiết già, nàng quyến rũ ông bằng cách cởi bỏ xiêm y trước mặt ông rồi mặc vào nhiều lần, xõa tóc ra rồi lại cuốn lên, vỗ tay và cười. Trưởng lão bị kích động, toàn thân Ngài nhộn nhạo, lòng hoang mang, tự hỏi không biết thế này nghĩa là sao.
Lần cập nhật cuối ( Thứ sáu, 16 Tháng 7 2010 14:27 )
Đọc tiếp...
Chủ nhật, 11 Tháng 7 2010 13:59
Làng mạc hay rừng núi … Câu này Thế Tôn dạy tại Kỳ Viên, liên quan đến Trưởng lão Khadiravaniya Revata. 9A. REVATA ĐI TU Khi Tôn giả Xá-lợi-phất từ bỏ gia tài tám trăm bảy mươi triệu trở thành Tỳ-kheo, ba người chị của Ngài là Cālā, Upacālā và Sīsūpacālā cùng với hai em trai Canda và Upasena đều đi tu, chỉ còn em út là Revata, tức Ly-bà-đa ở nhà. Nghĩ rằng nếu chú út Ly-bà-đa cũng đi tu nốt thì tất cả gia tài này sẽ tiêu tan, gia đình sụp đổ, nên bà mẹ định cưới vợ cho chú dù hãy còn nhỏ. Trưởng lão Xá-lợi-phất có lẽ đoán biết trước nên có căn dặn các Tỳ-kheo khi Ly-bà-đa xin đi tu thì chấp nhận ngay, vì cha mẹ còn giữ tà kiến không thể xin phép họ, Trưởng lão là cha mẹ của Ly-bà-đa.
Lần cập nhật cuối ( Chủ nhật, 11 Tháng 7 2010 14:01 )
Đọc tiếp...
Trang 1 của 9
|