headertvtc new


   Hôm nay Thứ sáu, 19/08/2022 - Ngày 22 Tháng 7 Năm Nhâm Dần - PL 2565 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
Vulan2022  Mong
Trang nghiêm Lễ Bế mạc - Đại giới đàn Thiện Hoa
KhanhtueSuOng99

KHÁNH TUẾ

 

Lễ mừng khánh tuế - khánh thọ là lễ mừng chư Tăng, Ni tăng thêm một tuổi đạo, là dịp để các đệ tử bày tỏ lòng hiếu đạo đối với bậc tôn sư của mình trong việc nỗ lực tinh tấn tu hành.

 

Đức Phật từng dạy: “Tùy thuận thiện sự học đắc kiến hằng sa Phật”. Chư Tôn tịnh đức là hàng sứ giả Như Lai, là bậc hướng đạo sư của chúng đệ tử, đã thay thế Đức Từ Tôn dạy dỗ, giúp hàng đệ tử không chỉ xuất gia mà cả tại gia được khai tâm mở trí, tiến tu đạo hạnh.

 

Nhờ công đức giáo hoá của bậc tôn sư, chúng đệ tử mới biết đường tà nẽo chánh, để nghiêm thân tu học. Thật hạnh phúc biết nhường nào khi được che mát bởi bóng bồ đề đại thọ, được tắm mình trong ánh sáng ngọn đuốc trí tuệ, được thơm lây bởi những mùi hương đạo đức của các bậc đạo hạnh chân tu.

 

Với những công lao trời biển của những bậc tôn sư, chúng đệ tử hàng năm tổ chức lễ mừng khánh tuế cho sư phụ của mình. Lễ mừng khánh tuế chư Tăng, Ni trong Phật giáo thường được tổ chức sau 3 tháng an cư kiết hạ.

 

Lễ mừng khánh tuế là lễ mừng chư Tăng, Ni tăng thêm một tuổi đạo, là dịp để các đệ tử bày tỏ lòng hiếu đạo đối với bậc tôn sư của mình trong việc nỗ lực tinh tấn tu hành. Thể hiện tinh thần báo hiếu tôn sư trong tứ đại trọng ân của Phật giáo.

 

Trong buổi lễ mừng khánh tuế, chúng đệ tử thường ôn lại công hạnh tu hành của một vị cao tăng hay trưởng lão nào đó , hay trình bày công phu tu tập tiến bộ của mình, lấy đó làm gương sáng cho mọi người cùng noi theo tu học hướng đến đời sống an lạc, giải thoát sinh tử trầm luân.

 

- Minh Tâm -

KINH PHÁP BẢO ĐÀN - Lược Khảo

luctodaisuHòa thượng Thích Thanh Từ dịch và giảng giải:

LỜI ĐẦU SÁCH

Kinh PHÁP BẢO ĐÀN là một tài liệu thiết yếu cho những người tu theo Thiền Tông, bởi vì cốt tủy Thiền Tông đều nằm gọn trong những lời dạy đơn giản bình dị của Lục Tổ. Hơn nữa, Lục Tổ ngộ đạo từ Kinh Kim Cang, nên những lời Ngài dạy rất gần gũi với kinh. Người tu Thiền học kỹ quyển sách này, sẽ không còn nghĩ Thiền là cái gì xa lạ với kinh điển.

Vì thế, trong các Thiền viện, chúng tôi đều bắt buộc Thiền sinh phải học kỹ quyển sách này.

Quyển “KINH PHÁP BẢO ĐÀN GIẢNG GIẢI” được in thành sách, do chúng tôi giảng cho đại chúng tại Thiền viện Thường Chiếu, các Thiền sinh phát tâm ghi chép từ băng nhựa thành tập, trao chúng tôi xem. Chúng tôi thấy tạm được, nên chấp nhận cho in. Tuy nhiên, đây là lời giảng toàn văn nói nên khó được hoàn hảo.

Phần dịch và giảng của chúng tôi khó tránh khỏi nhiều khuyết điểm, vì dịch trong khi giảng; lại tùy chỗ nhận hiểu đến đâu, chúng tôi giảng đến đấy. Vì thế, đây chưa phải là chân lý tối hậu, mong quí độc giả thông cảm cho.

THIỀN VIỆN THƯỜNG CHIẾU
Mùa Xuân năm Nhâm Thân (1992)
THÍCH THANH TỪ


luanhoi

LƯỢC KHẢO

Tên quyển sách, nói đủ là LỤC TỔ ĐẠI SƯ PHÁP BẢO ĐÀN KINH, nói gọn là PHÁP BẢO ĐÀN KINH. Thông thường, theo Phật giáo, Kinh là chỉ những lời dạy của đức Phật do đệ tử ghi lại. Nếu chư vị Bồ-tát hay chư Tổ sau này viết sách thì gọi là Luận, còn những vị Thiền sư thuyết giảng rồi đệ tử ghi chép lại thì gọi là Ngữ lục.

Lục Tổ được xem như là một Thiền sư, những lời Ngài giảng được ghi lại, lý đáng phải gọi là Ngữ lục, nhưng tại sao quyển sách này lại để là Pháp Bảo Đàn Kinh ? Đây là do lời di chúc của Lục Tổ, Ngài dặn các đệ tử: “Sau khi ta tịch, muốn làm lợi ích cho người sau, các ngươi nên ghi những lời ta dạy thành một quyển sách đề tên là Pháp Bảo Đàn Kinh”. Như vậy là y theo lời dạy của Lục Tổ nên quyển sách này để tên như thế.

Quyển Pháp Bảo Đàn do Thiền sư Pháp Hải, đệ tử của Lục Tổ, trụ trì chùa Bảo Lâm ghi chép lại. Thế nên những lời được ghi lại đương nhiên là có khi sơ sót chút ít, có khi được bổ túc cho thành câu, thành văn, vì Lục Tổ chỉ giảng thôi chớ không có viết. Sách sử chép rằng Lục Tổ không biết chữ, do đó Ngài giảng dạy rồi đồ đệ ghi, dĩ nhiên có những lời Ngài dạy mà người ghi bỏ sót, cũng như có những phần mà người sau thấy cần bổ túc cho hay hơn, thành ra có thể sai đi chút ít, đó là việc thường không thể tránh khỏi.

Quyển Pháp Bảo Đàn cũng được nhiều nhà dịch ra chữ Việt.

 

 

 

[ Quay lại ]