headertvtc new


   Hôm nay Thứ hai, 24/09/2018 - Ngày 15 Tháng 8 Năm Mậu Tuất - PL 2562 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
tvtc2  Mong
LỄ AN VỊ PHẬT TỨ ĐỘNG TÂM Tại TVTL Chánh Giác

Ánh Đạo vàng Như Lai

TLCG

   
 

Kính dâng Trưởng lão Thiền sư Thích Thanh Từ
  Viện chủ khai sơn Thiền viện Trúc Lâm Chánh Giác, Tân Phước, Tiền Giang

Chúc Tiền Giang, chúc Việt Nam

Mừng nhân sanh  - đóa Ưu-đàm long lanh

Lễ tạ Tam bảo hóa thành

An lạc chánh báo thiên sanh ta bà

Vị thiền vi diệu Tăng-già

Phật thiền mầu nhiệm hiện tòa hồng ân

Thánh từ bi pháp xa luân

Tích xưa “tùng địa” hiển thần hoằng dương

Tứ tướng “dũng xuất” khai đường

Động chuyển thị xứ ngát hương thế trần

Tâm trung rạng rỡ tinh thần

Thiền quang chiếu diệu vạn phần hòa quang

Viện Lăng-già, rực ánh vàng

Trúc thiêng xanh biếc tịnh nhàn đạo thiêng

Lâm tuyền óng ánh nhiệm huyền

Chánh chơn muôn thuở mối giềng thiền gia

Giác Hoàng Điều Ngự thăng hoa

Tại nhân gian đẹp hằng sa sử mầu

Tiền Ấn… nối Việt tâm giao

Giang hà tứ hải nhịp cầu mười phương

Việt siêu ngàn vạn thiên hương

Nam bang phúc địa lạc thường báo thân.

Xem tiếp...

MẸ LÀ CHÍNH MỘT KỲ QUAN

sen11

 

TNT Mặc Giang   
 

 

Kỳ quan đẹp nhất trần gian cuộc đời
Kỳ quan trên đỉnh tuyệt vời
Kỳ quan vi diệu sáng ngời như gương
Kỳ quan mở cửa tình thương
Kỳ quan trang trải mọi đường thế nhân
Kỳ quan tuyệt tác dương trần
Kỳ quan siêu đẳng vạn lần kỳ quan
Mẹ là khuôn ngọc thước vàng
Cho con vững bước thênh thang vào đời
Mẹ là nếp một hương xôi
Cho con dịu ngọt tô bồi thanh lương
Mẹ là hình ảnh quê hương
Cho con huyết thống tình thương giống nòi
Mẹ là tuyệt mỹ hoa khôi
Cho con nẩy lộc đơm chồi tháng năm
Mẹ là vằng vặc trăng rằm
Cho con ánh sáng soi thềm bóng đêm
Mẹ là điểm tựa trước đèn
Cho con tỉnh giấc ngủ quên giữa đường
Mẹ là tác phẩm chơn phương
Vẽ lên dấu ngọc yêu thương con người
Mẹ là vạn thể đẹp tươi
Tận trao hương sắc nụ cười thế nhân
Mẹ là chính một kỳ quan
Kỳ quan duy nhất muôn ngàn dấu yêu
Mẹ là chính một kỳ quan
Kỳ quan duy nhất trên đàng phù sinh
Mẹ là chính một kỳ quan
Kỳ quan đẹp nhất kỳ quan trên đời.

Sơ Tâm

hoasu

 

NT. Thích Nữ Tuệ Đăng   

 


Hai mươi năm trước con lên núi
Tóc mướt xanh và ánh mắt sáng trong
Lòng tinh khôi trang giấy mới học trò
Bài tâm kinh lần đầu và mãi mãi ...
Thầy đã để lại trên trái tim con
Một dấu ấn rất đậm và thật sâu
Nước mắt tri ân … âm thầm con khấn nguyện
“Nơi đâu có Phật xin có con
Phật vô lượng con cũng xin vô lượng”
Cùng bừng dậy với muôn hoa sâu bướm
Búp sen con hé nở nụ tươi hồng
Con cúi đầu và chắp tay im lặng …
Hạnh nguyện Phổ Hiền ngát thơm trên từng bông sứ trắng
Trời với biển miền chân không vô tận
Chim vẫn bay tự vạn kỷ thênh thang

Theo Ngọn Sóng Tan

nisuthuantue

 

NS. Thích Nữ Thuần Tuệ  

 


Hàng lau bạc nghiêng nghiêng triền núi đá
Tỏa ánh chiều theo sóng gío đong đưa
Con suối nhỏ im trong lòng đất lạ
Người trở về tìm dấu cũ ngàn xưa

Bờ tường đổ chôn sâu ngày tháng cũ
Hồ nước trong chìm bóng liễu im lời
Gốc hồng nhỏ bên trời thôi kết nụ
Người trở về nghe khúc hát hư vô

Tình Trăng

trangram2

 

Chơn Ngữ    

 

" Rằm tháng Tư

trăng Vesak huyền diệu

mãi sáng soi bên đời

Ngàn năm sau

vẫn vậy

ánh trăng Rằm

rất tươi..."

Học Thiền

hocthien

   Thích Chơn Không
 

Học với Thiền sư một chữ chơi
Nhập vai khách chủ tỉnh mình thôi
Mượn tuồng như huyễn bày tiêu khiển
Mãn kịch thành không một tiếng cười.

CHƠN KHÔNG

tvchonkhong

 

T.T Thích Thông Giáo   
 

  Ai về thăm viếng cảnh Chơn Không

Có có, không không chẳng bận lòng

Vạn vật trên đời là như thế

Sum la vạn tượng thế vẫn đồng

Biết thế thôi thì đừng dính mắc

Tu hành như vậy chẳng uổng công

Duyên hết ra đi cười kha khả

Con đường tự tại thật thong dong.
 

 

Hoài niệm Chơn Không

hthichminhnghia

 

HT. Thích Minh Nghĩa 

 

Từ thuở Chơn Không vẹt áng mây
Trời Nam rực sáng khắp Đông Tây
 Tào Khê khơi ngọn miên man chảy
Pháp vũ nghìn xưa thấm đất dày.

 Ai đã từng chân bước tới đây
Lắng nghe nội cỏ với ngàn cây
Và mây và gió nhưng ngưng đọng
Và núi và rừng lặng lắng tai.

Cha hỡi giờ đây khỏe thế nào
Mà nghe tim trẻ cứ nôn nao
Chơn Không vẫn hướng ngày ba lạy
Mà nhớ mà nhung lệ nghẹn ngào.

Từ thuở ra đi cách bóng già
Nghe chừng tâm tưởng vẳng âm ba
Còn đây, cho đến nghìn sau nữa
Thiền vị tràn dâng chẳng nhạt nhòa.

Con ở chân trời con cuối sông
Hướng về tổ ấm để chờ mong
Chơn Không giờ ở ngàn hoa lá
Ở khắp thị thành lẫn núi sông.

HÓA THÂN SÓNG NƯỚC

songnuoc

 

Trần Quê Hương   

 


Biển đời vô tận thiên thu

Bóng mây lặng lẽ sương mù ngàn khơi

Từng bước đi, nhẹ… ru hời

Chợt đâu khụy xuống, nghiệp rơi sóng trầm

Từ trong khoảng khắc xa xăm

Bóng chìm quả lắng… mù tăm đất trời!

Tuyền ơi! Bích ơi! Kha ơi!

Đại lãng! Đại lãng! Chơi vơi phong trần

Em đi vào cõi thiên chân

Chị về hiu hắt bâng khuâng núi rừng

Hằng Chiếu giã biệt rưng rưng

Viên Chuyên lạnh buốt đẫm từng sát-na

Ngày đêm trừng quán Lăng-già

Nguyện cầu sen trắng thăng hoa sen vàng

Giã từ cõi mộng nhân gian

Bến bờ tuệ giác vô vàn sen thiêng

Thân huyễn ly xả Suối Huyền

Tịch nhiên an trú Hằng Chuyên tâm hồn

Đây rồi bến ngự Linh sơn

Phù vân tĩnh lặng thiệt hơn… sá gì!

Nam mô Quang Phật đại bi

Hóa thân sóng nước lưu ly hương vàng

Liên đài thượng phẩm cao thăng

Án-tỳ-lô-giá Niết bàn thượng sanh.

 

Thanh Tịnh am, 20 tháng Giêng năm Mậu Tuất

(Chia sẻ cùng chư Ni thiền viện Viên Chiếu)

Áng mây rạn vỡ

VietChoEmToi-web

 

Sáng nay có áng mây rạn vỡ

Rồi dần tan.

 

Không kịp có chiếc thuyền nan cho em tôi,

Không kịp có thuyền bát nhã cho tâm tôi.

Em lênh đênh trên sóng nước,

Tôi lênh đênh trên sóng tâm.

 

Đêm nay có nửa vầng trăng sáng trên đỉnh trời,

Như nụ cười em tôi gởi lại,

rồi dần chếch về tây.

 

Còn nửa vầng trăng kia,

ẩn sâu trong lòng công án

Sanh ư! Tử ư!