headertvtc new


   Hôm nay Thứ ba, 21/11/2017 - Ngày 4 Tháng 10 Năm Đinh Dậu - PL 2561 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
tvtriductang Mong
 Video - Sám hối 6 căn

Bốn Mùa

 


Bốn mùa

Xin tặng Sư Cô Hạnh Đạt
 

 

Tâm Bảo Tuệ 
 

  


Xuân thở nhẹ nhàng.
Hạ cười khúc khích.
Thu lãng đãng suy tư.
Ðông lặng trầm tịch tĩnh.
 

 Người đời thường nói:
  

Xuân thay áo mới.
Hạ đùa cợt nhã.
Thu vàng mơ mộng.
Ðông u tịch buồn.
 

 Thiền Sư nói:
 

 

Xuân xưa nay không áo
Hạ chưa từng cợt nhã
Thu nào có mộng mơ
Ðông chẳng hề u tịch.
 

 Có một người yên lặng…
  

Ngắm nhìn xuân,
Mỉm cười với Hạ.
Cùng nhịp thở với Thu.
Vui cùng Ðông thiền định.
 

 

Vắng ta vắng cả bốn mùa
Có ta có cả bốn mùa chuyển lưu.

 


TÔI THÍCH TU THIỀN


TÔI THÍCH TU THIỀN
 
 


Đạt Ma Bảo Chánh
 

Thật thà tôi thích tu thiền
Tôi thích tu thiền
Thật thà tôi thấy thiết tha
Thích tọa thiền thì tinh thần tỉnh táo
Thần tỉnh táo thì tăng thêm thông thái
Tăng thông thái, tức trí tuệ tăng trưởng
Trí tuệ tăng trưởng thì thôi tăm tối
Thôi tăm tối thì thảnh thơi tự tại
Thảnh thơi tự tại thì tiếp thừa Thầy Tổ
Tổ tiên ta, tổ tiên Thiền tông
Tập tọa thiền, trước tu từ từ
Tu từ từ, tiến tu tinh tấn
Thật thiết tha, thấy tọa thiền thì tâm trí thảnh thơi
Thấy thảnh thơi tức thông trí tuệ
Thông trí tuệ thì tiếp thừa Thầy Tổ
Thầy Tổ ta truyền trao Thiền tông
 


CÔNG PHU

 
CÔNG PHU

 
 


Đạt Ma Bảo Tú     
 

Nợ xưa lỡ tạo bởi u mê
Quên lối về xưa, xa cách quê
Đeo mang bao nỗi vui buồn khổ
Quày đầu ngoảnh lại thấy vừa ghê

Ngồi im nhìn việc khởi lăng xăng
Nghĩ vơ nghĩ vẫn chuyện xa gần
Tự mình chợt khởi rồi theo khởi
Một tuồng ảo vọng có chi cần

Lặng yên quán xét trải bao canh
Đối đãi thành bao cái giả danh
Thế gian vốn vốn đều vô sự
Tại mình đặt chuyện, tại mình lanh

Rõ hay tánh pháp vốn không sanh
Một người vọng tưởng một người canh
Ví rằng, ý tổ từ tây đến
Mở mắt lặng yên, rõ mối manh



MẠN HỨNG

 
 


MẠN HỨNG

 

 


Thông Nhẫn     
 

Mình phải đau cho người mạnh khoẻ
Cho bao người vui vẻ bình an
Cuộc đời dù lắm trái ngang
Vẫn xem như cánh gió ngàn thoảng qua

Qua cơn mưa, trời trưa đứng bóng
Nẻo mây ngàn lồng lộng khơi xa
Tưởng là cơn bệnh trầm kha
Mà nay dần bớt thật là thắm tươi

Thông Nhẫn sư huynh đã tịch chưa?
Nếu mà chưa tịch chắc dây dưa
Đừng lo đó chỉ là thân bệnh
Xưa!

Sư huynh không tịch cũng không chưa
Chẳng khác người đời cứ sọc dưa
Nhân thế bệnh nhiều ta mới bệnh
Ừa!


THƠ TIỂU VIÊN

(Trích trong tập thơ Những Bước Chân )

 


THONG DONG

 


Trời thong dong
Đất thong dong
Dạo chơi trên cõi thong dong đất trời
Ngút ngàn rừng thẳm biển khởi
Tâm chơn
Còn rộng hơn trời biển kia

 

Xem tiếp...

AN NHIÊN

 


AN NHIÊN
 

 


Thích nữ Như Minh
(Chùa Tây Linh - Thuận Lộc Huế)
 

Một thoáng mùa xuân lại hè về
Ve sầu ríu rít chạnh lòng quê
Thu sang mấy độ cúc vàng nở
Đã thấy đông về lạnh tái tê.

Bốn mùa mưa nắng lại nắng mưa
Vô thường thử hỏi đã tỉnh chưa
Sinh diệt diệt sinh đà thấy rõ
Giữ lòng thanh thản giữa nắng mưa.

Nắng mưa mưa nắng việc thiên nhiên
Hơi đâu mà nghĩ thêm não phiền
Chánh niệm ra vào từng hơi thở
Trở về tự tánh, được an nhiên

 

 


KHUYÊN CON

 


KHUYÊN CON

 


Thích nữ Chơn Hạnh

Ít lời má nhắn nhủ con
Đức hạnh cần nên giữ vẹn tròn
Ái dục trêu người lòng chớ đắm
Ba sinh cạm bẫy nợ đừng vương

Bể ái đắm chìm bao nhiêu kẻ
Nguồn ân muôn lượng sóng sầu thương
Thăng trầm mấy lượt trăm năm mộng
Xuôi ngược nửa đời một giấc mơ

 

 

Xem tiếp...

Dè dặt

 


DÈ DẶT

 

 

Đạt Ma Khả An  
    

Mây bay lơ lững trời xanh
Sao anh lại để mình thành mây kia
Dẫu rằng phàm thánh không chia
Dè dặt gẫm kỹ nghiệp lìa được bao

Hành thì có thấp có cao
Chẳng hành trong ấy nói sao cho vừa
Người tu biết lỗi liền chừa
Đừng lầm thấy hiểu, bỏ bừa tham sân

 

Xem tiếp...

VỀ ĐI THÔI

 


VỀ ĐI THÔI!
 

 

Định Huệ (tặng anh LHL)
 

Kễ từ
hun hút cõi mê



Bỗng
nghe sâu thẳm

Gọi
về đi thôi!

Lòng xao xuyến
Dạ bồi hồi

Cảm thương
lưu lạc bao đời
điêu linh

Ra vào
trong cuộc tử sinh

Giật mình tỉnh giấc
nghe mình xót xa

Đôi con mắt
giọt lệ xa

Máu tim thổn thức
xuân ca
gọi mời

Về đi thôi!
Về đi thôi!

Mùa xuân miên viễn
chờ người
chung vui

 

Xem tiếp...

SƯ TỬ RỐNG

 


SƯ TỬ RỐNG
 

 Đạo Tâm

Uy nghi lẫm liệt ngán chi ai
Cất bước rong chơi suốt cả ngày
Một tiếng hét vang càng khôn lở
Muôn loài khỉ vượn tét mang tai
Trừng trừng quát mắt vờn kinh khiếp
Chực sẵn nhe răng chóng đớp ngay
Tóm hết dồn vào không biết chán
Ngao du đây đó sướng vui thay!