headertvtc new


   Hôm nay Thứ năm, 17/01/2019 - Ngày 12 Tháng 12 Năm Mậu Tuất - PL 2562 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
Phatthanhdao  Mong
LỄ AN VỊ PHẬT TỨ ĐỘNG TÂM Tại TVTL Chánh Giác

TỈNH NGỘ

 


TỈNH NGỘ
 

 


Phổ Quang Viên
 

Một ngày lên núi Phụng Hoàng
Lòng con thoải mái nhẹ nhàng lâng lâng
Ước gì buông gánh nợ trần
Ngày ngày thiền định, tĩnh tâm đều đều
Kiếp người sống được bao nhiêu
Mà lo toan tính cho nhiều làm chi
Nạn tai thường đến bất kỳ
Đường tơ kẻ tóc lâm nguy đến mình
Cậy chi vóc dáng đẹp xinh
Một giây ngưng thở cũng xìn thối ngay
Bạn ơi! Nên quán điều này
Tấm thân bất tịnh có ngày rã tan
Cũng đừng vì nó khóc than
Hãy buông bỏ bớt lòng tham ích gì
Sẵn dịp bỏ luôn sân si
Tâm sẽ an định còn chi vui bằng
Đạo màu soi sáng hơn trăng
Sống trong chánh niệm lòng hằng khắc ghi

LỜI NGUYỆN ĐẦU NĂM

 


LỜI NGUYỆN ĐẦU NĂM
 

 

Đạt Ma Chí Hải    
 

Nguyện cho chân cứng đá mền
Đường trần trụi
Đi hoài không biết mỏi
Nguyện sức tài bao đời hồn thiêng sông núi
Xin gánh vác cho đời, đạo mãi thêm tươi
Khi người vui
Xin được cùng vui
Lúc giông bão tơi bời
Xin hòa chung nỗi đau nhân loại

Nguyện làm mây che mát
Cho những ai còn vất vả trên đồng
Nguyện làm ánh sáng
Lúc đêm về bao em thơ vui học tập
Cho măng kia vươn mãi, chọc thủng trời xanh
Nguyện làm làn gió nhẹ trưa hè
Xua nỗi nhọc nhằn trên vầng trán mẹ
Làm lời ru hời cho bé thơ say giấc nồng
Biển thẩm trời cao lộng thấu chăng
Người ơi! Xin đừng đau xót
Hãy giăng tay đón ánh xuân hồng
 


TÔNG PHONG

 


TÔNG PHONG

 


Chí Túc  
  

Thường Chiếu xưa kia mái cỏ tranh
Nơi đây ý Tổ kết duyên lành
Đạt Ma thuở ấy ngồi vách núi
Huệ khả chặt tay pháp an thành

Tông chỉ nơi đây lắm diệu màu
Luôn luôn chỉ thẳng chớ tìm cầu
Chỉ như Tôn Túc “đưa ma mẹ”
Là hết tâm phàm dứt lo âu

Tâm kia nếu chạy theo ngoại cảnh
Thì tránh làm sao hết nghiệp sanh
Bao giờ lãng khách dừng xuôi ngược
Là lúc bình an việc việc thành


BỎ QUÊN

 


BỎ QUÊN
 

 

Đạt ma Chí Kiên    
 

Xưa nay như bóng với hình
Sao ta lại nở vô tình bỏ y
Thôi thì chớ có khinh khi
Quay về nhận lại còn chi đói nghèo


NẮNG VÀNG

 


NẮNG VÀNG
 

 

Đạt ma Chí Kiên  
 

Tôi có tia nắng vàng
Trải rộng khắp mười phương
Không chỗ nào thiếu vắng
Khi giao tiếp nói năng
Khi đi đứng ngồi nằm
Cũng không ngoài tia nắng

ĐỒNG HƯƠNG

 


ĐỒNG HƯƠNG
 

 

Đạt ma Chí Ngộ   
 

Trâu ơi! Ta bảo trâu này
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày đất tâm
Cấy cày phận sự ta chăm
Ta đây trâu đấy âm thầm gắng công
Một mai lúa trổ đầy đồng
Ta lo thu hoạch, trâu “không” ta nhàn
Mặt trời đã gác non ngàn
Dạo chơi xóm chợ nhân gian lợi người
Tùy duyên an lạc thảnh thơi
Thong dong tự tại đất trời bao la
 

XUÂN THIỀN

 


XUÂN THIỀN

 

 

Đạt ma Chí Hải

 

Mỗi ngày là một ngày xuân
Kìa đàn én nhỏ liệng từng trời cao
Là hoa khoe sắc muôn màu
Chuông xa ngân giọng
Đọng vào tim côi
Mây trôi
Thì mây cứ trôi
Có chi vướng víu
Lòng ơi nhẹ lòng
Chân trần dạo bước thong dong
Bụi trần lem lấm
Còn không
Ngại gì
Buồn vui một gánh quẳng đi
Tâm không cảnh tịnh việc chi ưu phiền
Đợi gì đêm hết tết niên
Mỗi ngày là một xuân thiền an vui



Phật Ân

 
PHẬT ÂN
 
 


Huệ Như  
 

Phật ân soi bóng nguyệt
Giữa hồ nước long lanh
Thiên nhiên thường biến đổi
Hoa tâm … vẫn hương lành



Ai hỏi ? Hỏi Ai ?

 


Ai hỏi ?  Hỏi Ai ?
 

 

Tâm Bảo Tuệ 
 

 Có người nói:
   

Nếu bạn sống cho hôm qua
thì bạn đang ở trong cõi chết.
Nếu bạn sống cho ngày mai
thì bạn đang ở trong cõi mộng mơ.

 Có bao giờ bạn hỏi…
  

 "Thế nào là cuộc sống của hôm nay?"

 


Vậy thế nào là cuộc sống của hôm nay?
Chỉ mình bạn mới có thể tìm ra lời đáp.

  
 

Hãy bắt đầu cuộc đời bằng một câu hỏi.
Và ráng tìm cho ra
người đang hỏi câu này.
Cuộc du hành quay trở lại nguồn tâm.
Hãy tha thiết tìm cầu, đừng xao lãng.

  
 

Bạn chỉ có thể có bình yên thật sự
Khi đã tìm ra được điểm khởi đầu…

  
 Hãy bắt đầu cuộc đời bằng một câu hỏi.
 
     "Thế nào là cuộc sống của hôm nay?"

Bốn Mùa

 


Bốn mùa

Xin tặng Sư Cô Hạnh Đạt
 

 

Tâm Bảo Tuệ 
 

  


Xuân thở nhẹ nhàng.
Hạ cười khúc khích.
Thu lãng đãng suy tư.
Ðông lặng trầm tịch tĩnh.
 

 Người đời thường nói:
  

Xuân thay áo mới.
Hạ đùa cợt nhã.
Thu vàng mơ mộng.
Ðông u tịch buồn.
 

 Thiền Sư nói:
 

 

Xuân xưa nay không áo
Hạ chưa từng cợt nhã
Thu nào có mộng mơ
Ðông chẳng hề u tịch.
 

 Có một người yên lặng…
  

Ngắm nhìn xuân,
Mỉm cười với Hạ.
Cùng nhịp thở với Thu.
Vui cùng Ðông thiền định.
 

 

Vắng ta vắng cả bốn mùa
Có ta có cả bốn mùa chuyển lưu.