headertvtc new


   Hôm nay Chủ nhật, 25/06/2017 - Ngày 2 Tháng 6 Năm Đinh Dậu - PL 2561 “Tinh cần giữa phóng dật, Tỉnh thức giữa quần mê, Người trí như ngựa phi, Bỏ sau con ngựa hèn”. - (Pháp cú kệ 29, HT.Thích Minh Châu dịch)
Ancu2017  Mong
 Video -Trí Đức Một Chặng Đường

  • Bài mới nhất

  • Bài đọc nhiều nhất

  • Lịch thuyết giảng

NGŨ ĐĂNG HỘI NGHUYÊN - CÒN CÓ CÁI ĐÓ SAO ?

07.TutoThiền sư Pháp Dung ở núi Ngưu Đầu, người quê tại Diên Lăng, Nhuận Châu, họ Vi. Năm mười chín tuổi, học thông kinh sử, tìm xem bộ Đại Bát-nhã hiểu thấu lý Chân Không. Một hôm, Ngài tự than: “Đạo Nho, đạo Lão và sách vở ngoài đời chẳng phải là pháp rốt ráo, chỉ có chánh quán Bát-nhã mới là thuyền bè ra khỏi thế gian”. Ngài bèn ở ẩn nơi chùa U Thê, xin thầy cạo tóc, tinh tấn tu tập thiền định. Khi tu có điềm lạ là trăm thứ chim ngậm hoa đến cúng dường.
Khoảng giữa niên hiệu Trinh Quán đời Đường, Tứ Tổ từ xa xem khí tượng biết ở núi kia có dị nhân kỳ đặc, bèn đích thân tìm đến.

Xem tiếp...

NGŨ ĐĂNG HỘI NGHUYÊN - TÁC DỤNG BẢN THỂ PHẬT TÁNH

06.PhattanhĐệ tử của Đại sư Bồ-đề Ma-ha Đạt-ma là Ba-la-đề và vua Dị Kiến luận đạo. Vua hỏi:
- Thế nào là Phật?
Ba-la-đề đáp:
- Thấy tánh là Phật.
- Thầy thấy tánh chăng?
- Tôi thấy Phật tánh.
- Tánh tại chỗ nào?
- Tánh tại tác dụng.
- Tác dụng thế nào mà tôi hiện giờ chẳng thấy?
- Tác dụng hiện tiền, tự bệ hạ không thấy.
- Nơi ta có chăng?
- Bệ hạ nếu khởi tác dụng, đâu lại chẳng có. Nếu không khởi tác dụng, thể cũng khó thấy.

Xem tiếp...

NGŨ ĐĂNG HỘI NGHUYÊN - BIỆN BIỆT BẢO CHÂU

05.HatchauBồ-đề Đạt-ma, người nước Nam Thiên Trúc, con thứ ba của vua Hương Chí. Nhân Tôn giả Bát-nhã-đa-la nhận hạt châu của vua Hương Chí cúng dường, muốn biết chỗ tâm đắc của ba vị vương tử, Tổ đưa hạt châu lên và hỏi:
- Hạt châu này tròn sáng, có thứ châu nào sánh kịp chăng?
Hai vị vương tử thứ nhất và thứ hai đều nói:
- Châu này so với bảy báu, không báu nào sánh kịp.

Xem tiếp...

NGŨ ĐĂNG HỘI NGHUYÊN - NGHIỆP THIỆN ÁC GỐC DO TÂM

04.ThienacTôn giả Cưu-ma-la-đa, người nước Đại Nhục Chi, khi du hành giáo hóa đến Trung Thiên Trúc thì một Đại sĩ tên Xà-dạ-đa hỏi:

- Thưa Tôn giả, nhà con cha mẹ đều sùng tín Tam Bảo, nhưng tại sao thường gặp nhiều bệnh tật, phàm toan tính làm việc gì, kết quả đều không như ý. Trái lại, có một nhà ở gần, chuyên làm nghề hàng thịt mà họ luôn luôn mạnh khỏe, mọi việc làm ăn đều gặp thời. Gia đình kia tại sao may mắn như vậy? Gia đình con lại gặp nhiều bất hạnh như vậy?

Xem tiếp...

NGŨ ĐĂNG HỘI NGHUYÊN-LINH KÊU HAY GIÓ KÊU ?

03.linhkeuTôn giả Tăng-già Nan-đề, người ở thành Thất-la-phiệt, du hành giáo hóa đến nước Ma-kiệt-đà, thấy một đồng tử cầm tấm gương tròn đi thẳng đến trước Ngài. Tôn giả hỏi:
- Ngươi bao nhiêu tuổi?
Đồng tử đáp:
- Con một trăm tuổi.
- Ông còn nhỏ tại sao nói trăm tuổi?
- Con chẳng hiểu lý, chính con một trăm tuổi.
- Căn cơ ông lanh lợi chăng?
- Phật nói: "Nếu người sống trăm tuổi, chẳng hiểu diệu lý Phật, chẳng bằng sống một ngày, mà thông hiểu được đó".
- Tấm gương tròn ông cầm trong tay là tiêu biểu cho cái gì?

Xem tiếp...

NGŨ ĐĂNG HỘI NGHUYÊN-THÂN TÂM VÀ TUỔI TÁC

02.ThuongnahoatuTôn giả Thương-na-hòa-tu, người nước Ma-đột-la, du hành giáo hóa đến nước Sát-lợi gặp Ngài Ưu-ba-cúc-đa, bèn nhận làm thị giả. Nhân đó, Tôn giả hỏi Ưu-ba-cúc-đa:
- Ông bao nhiêu tuổi?
Đáp:
- Con mười bảy tuổi.

- Thân ông mười bảy tuổi hay tánh ông mười bảy tuổi ?

Xem tiếp...

NGŨ ĐĂNG HỘI NGHUYÊN-TRUYỀN TRAO TÂM ẤN

01.PhatTRUYỀN TRAO TÂM ẤN

Đức Thế Tôn trụ thế thuyết pháp bốn mươi chín năm. Rốt sau trên hội Linh Sơn, Phật bảo Ngài Ma-ha Ca-diếp:
- Ta có pháp nhãn thanh tịnh, Niết-bàn Diệu tâm, thật tướng vô tướng, pháp môn vi diệu, nay phó chúc lại cho ông. Ông nên khéo giữ gìn và làm cho hưng thịnh, sau truyền lại cho A-nan kế thừa Tổ vị (Tổ thứ hai), giáo hóa lợi ích chúng sinh, chớ để chánh pháp đoạn tuyệt.
Ngài Ca-diếp nghe Phật nói xong, đầu mặt lễ dưới chân Phật thưa:
- Lành thay! Lành thay! Con xin vâng lời Đức Thế Tôn dạy.

Xem tiếp...

HỒI ĐẦU THỊ NGẠN

thiensu3I. ĐỊNH NGHĨA
Hồi đầu là quay đầu trở lại hay xoay đầu trở lại. Thị ngạn: chính ngay đó là bờ mé. Đây là một câu người học Phật thường nghe nói, song ý nghĩa ngầm chứa trong đó không dễ gì hiểu hết một cách hời hợt được. Nói quay đầu lại, nhưng quay lại đâu? Rồi chính đó là bờ mé, nhưng là bờ mé gì? Chỗ này thì không thể nói suông, giải thích suông mà được, mà là một sự thể nghiệm chân thật ngay chính mình mới rõ suốt. Để rõ điểm này, xin dẫn chuyện Ngài Văn Thù - Tư Nghiệp.

Xem tiếp...

Trà Triệu Châu

tratrieuchauTrà Triệu Châu!  Đối với các bạn đã từng học Thiền, chắc hẳn không còn lạ gì phải không? Có thể nói, các bạn đã nghe nhiều, đọc nhiều và cũng hiểu nhiều về câu này. Có người, khi nghe nói đến đây, sẽ bảo:

- Thôi đi, khỏi phải nhắc lại làm gì, tôi hiểu quá rồi!

- Ồ! Có thể là vậy. Song, chớ vội vàng! Bạn hiểu, à hay lắm! Tuy nhiên nên nhớ, "hiểu chưa hẳn là nhận". Đó là điều cần phải chín chắn, rõ ràng, không thể hời hợt. Trong nhà thiền có câu: "Chỉ cho Lão Hồ biết, chẳng cho Lão Hồ hiểu". Sao lạ vậy? Chẳng lẽ ngoài cái Biết, còn có thêm cái gì khác nữa? Đây là chỗ khiến nhiều người sanh nghi. Nhưng cũng chính đây là chỗ sống của nhà thiền, mà người đứng ngoài cửa không thể nào mò mẫm hay xuyên tạc được. Nếu bạn muốn đi sâu vào, hãy nghe kỹ lại đoạn nhân duyên "uống trà" này.

Xem tiếp...

Cây bách của TRIỆU CHÂU

caybachtrieuchauÔ kìa! Trước sân của lão Triệu Châu sừng sững một cây bách cao vút tận trời xanh, như có tự thuở nào mà mấy ai đã thấy được. Bốn mùa nó vẫn xanh tươi như chưa từng bị thời gian chi phối.

Rồi bỗng một hôm, có vị tăng từ xa đến, hỏi thăm ý Tổ. Thì bất chợt mới nhìn ra cây bách này, nó đứng chắn ngang trước cửa, không làm sao vào được. Và kể từ đó, mới đồn ầm lên, làm vang động khắp chốn tòng lâm, khiến người người đua nhau tìm đến để xem. Nhưng khổ thay, chính vì cây bách này nó cứ chắn ngang cửa mãi, mà không ai vào được bên trong để gặp người chủ ấy. Nó như tấm vách sắt cao vời vợi, xoi chẳng phủng mà nhìn cũng mút mắt, không sao nhìn hết. Cứ thế, hết lớp người này đến lớp người kia vẫn đành đứng sựng lại nơi đó.

Xem tiếp...

ĐƯỞNG TRỞ VỀ

thiensu2Ai đã từng đọc kinh Pháp Hoa chắc rằng không thể quên câu chuyện: đứa con ông Trưởng giả bỏ cha đi lưu lạc lang thang, làm gã cùng tử thật đáng thương. Từ địa vị là con một ông Trưởng giả giàu có, gia tài, sự sản không thể tính kể, đó là một kho tàng mà mình sẽ thừa hưởng chứ không ai khác; nhưng đành bỏ đi lang thang, ăn mày từ nơi này sang nơi khác, đến nỗi mỗi ngày càng xa quê cũ. Rồi trong một giây phút nào đó, trên bước đường lưu lạc đó đây, bỗng dưng gã ăn xin lần lượt trở về đúng vào ngôi nhà xưa ấy, gặp ngay người cha ấy, nhưng nào có hay biết, vì đã quên mất cội gốc của mình từ lâu.

Xem tiếp...